Hơn hai mươi năm cầm dao mổ, tôi không dùng một đồng tiền “cảm ơn” của bệnh nhân. Nếu họ đưa tiền chắc chắn tôi không lấy, cũng tránh mặt không cho gặp riêng.
Hiện nay, tôi thấy rất nhiều bé ở độ tuổi 2 – 5, thậm chí nhỏ hơn, được chở một cách rất hời hợt, đặt ngồi phía trước người cầm lái (ngồi trực tiếp lên yên xe hoặc ngồi trên một ghế mây, ghế sắt phía trước), những bé lớn một chút thì ngồi một mình phía sau người lớn không hề có đai an toàn.
Tôi thật sự yêu công việc, chính vì yêu công việc nên tôi mới tiếp tục làm việc với đồng lương như thế đến lúc này. Nhưng có những lúc tôi thực sự đau lòng khi nghe mẹ nói: "Học chừng ấy năm, ba chục tuổi vẫn về xin tiền mẹ".
Là một bác sĩ trẻ, 5 năm tuổi nghề, tôi đang làm cho một công ty nước ngoài. Thế nhưng một năm chỉ làm việc 9 tháng tôi có thể kiếm được 455 triệu trong khi 4 năm làm việc cho bệnh viện nhà nước tôi chỉ để dành được 30 triệu.
Hà Nội, trẻ em đi học ở các trường có xe bus riêng hoặc ôtô nhà trường đưa đón, tình cờ đi qua vùng đất Lương Sơn Hòa Bình, cách Hà Nội chưa đến 100 km bắt gặp những khuôn mặt trẻ em thật hồn nhiên, yêu đời trên đường đi học về.
Hôm ấy là buổi sáng một ngày cuối thu năm 2007, tôi háo hức đem chiếc xe Honda Click màu đỏ mới coóng chồng mới mua cho đi đăng ký. Đầu tiên tôi đến Công an quận Hai Bà Trưng để nộp thuế trước bạ, sau đó tôi đến phố Lý Thường Kiệt để đăng ký làm biển.
Con không “ăn theo” người ta để “hưởng ứng phong trào” ngày lễ Vu Lan. Con không đi chùa chỉ vào ngày lễ Vu Lan để nói lời biết ơn. Mà con cầu xin cho Ba Mẹ bình an và sức khỏe hằng đêm trước khi con đi ngủ.
Đã lâu lắm rồi tôi không được gặp em, hay là không gặp được em? Tôi cũng không biết nữa. Nhưng tôi biết em vẫn xinh đẹp, vẫn vui tươi, vẫn hạnh phúc ... và chắc vẫn còn nhớ tên tôi.